MÙA LÀ CƠ HỘI ĐỂ EM BIẾT RÈN LUYỆN CHÍNH TÔI
(Bài tổng kết Chiến sĩ tí hon – Rèn luyện chính tôi)
Khi tiếng ve râm rang bên cánh phượng rực đỏ cũng chính là lúc em háo hức trông chờ được tham gia chương trình Chiến sĩ tí hon mà em luôn ao ước. Sau những ngày thi cuối kì áp lực, em được bố mẹ cho tham gia chương trình Chiến sĩ tí hon lớp Rèn luyện chính tôi để giải toả những áp lực học tập và có thêm nhiều trãi nghiệm mới mẻ đầy hấp dẫn.

Ngày đầu nhập ngũ, em và các bạn xung quanh vô cùng hồi hộp, không biết điều gì sẽ chờ đón mình phía trước. Em và các bạn chào tạm biệt bố mẹ bằng động tác Cheer Chiến sĩ tí hon mạnh mẽ và đầy khát vọng. Những hoạt động huấn luyện đầu tiên làm em cũng dần đi vào nề nếp hơn. Em được học đội hình đội ngũ và gấp xếp nội vụ như một người lính. Các anh chị hướng dẫn em khi gặp tình huống nguy hiểm ở nhà cao tầng phải thoát hiểm như thế nào là đúng, lối thoát hiểm ra sao và rèn cho chúng em sự gọn gàng, ngăn nắp trong sinh hoạt như việc gấp xếp gọn gàng mền gối, quần áo, balo,… Chúng em lần đầu tiên được tự tay giặt đồ, phơi đồ và rửa chén sau khi ăn, tự tay chăm sóc vườn rau tươi mát và trồng những khay giá đỗ non mướt. Tuy chỉ là những việc nhỏ hàng ngày, nhưng chính sự rèn luyện nơi đây đã giúp em hiểu được mình phải biết tự lập từ những thói quen nhỏ, kỉ luật từ chính những việc bình thường nhất thì khi lớn lên mới làm được việc lớn.

Những ngày tiếp theo, chúng em gắng kết tình đồng đội hơn qua những bài huấn luyện thể lực và hoạt động teambuilding. Những giờ huấn luyện đẫm mồ hôi nhưng cũng rất nhiều tiếng cười. Chúng em cổ vũ nhau vượt qua những thử thách khó khăn, động viên đồng đội cố gắng, không bỏ cuộc. Qua từng ngày, chúng em thấy mình yêu thương đồng đội nhiều hơn, càng quý mến các anh chị điều phối viên đã luôn bên cạnh, hướng dẫn, rèn giũa chúng em ngày một tốt hơn. Đêm cảm xúc bùng nổ và khiến chúng em vui nhất chính là đêm gala văn nghệ. Chúng em đã được thể hiện tài năng âm nhạc, nhảy múa của mình và hoà cùng những giai điệu sôi động, tự hào bên đồng đội.

Ngày hành quân dã ngoại là ngày em nhớ nhất vì lần đầu tiên em được đến Khu truyền thống cách mạng cuộc tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân năm 1968. Tại nơi đây, em được nghe về những câu chuyện lịch sử hào hùng, được nhìn thấy những chứng tích và hình ảnh từ chiến tranh để lại em càng yêu thêm đất nước này, em cảm thấy vô cùng biết ơn và tự hào về thế hệ cha anh đi trước của mình. Sau chuyến đi, điều đọng lại trong em là lòng biết ơn sâu sắc và tinh thần cố gắng vươn lên trong học tập và rèn luyện để xứng đáng kế thừa truyền thống hào hùng của dân tộc.

Tuy chuyến hành trình chỉ vỏn vẹn 6 ngày, nhưng em cảm thấy vô cùng tự hào vì bản thân đã có nhiều thay đổi. Từ nền nếp sinh hoạt, kỷ luật bản thân đến nâng cao sức khoẻ và khám phá được rằng bản thân mình cũng có thể làm được rất nhiều việc mà trước giờ mình chưa dám thử. Hành trình khép lại, em mong rằng bản thân sẽ luôn giữ được nề nếp ấy và luôn là một “Chiến sĩ xuất sắc” trong lòng ba, mẹ, thầy cô và các anh các chị đã dìu dắt, hướng dẫn em. Chiến sĩ tí hon ơi! Chờ em nhé, mùa hè năm sau, em sẽ quay lại để chinh phục nhiều thử thách hơn nữa.




