CHUYỆN HỌC KỲ QUÂN ĐỘI: TRĂNG VÀ TĂNG

2275

Khi tôi ngồi lọc cọc những dòng này thì trời cũng bắt đầu chuyển tối, trăng nhô cao dần lên sáng rõ. Trăng của tôi đêm nay không một chút gợn, hơi khuyết một chút nhìn nghiêng nghiêng ấm lên một ánh nhìn trong veo, trong như những kí ức rực lên mùa hè năm trước.

Ngày ấy, cũng những đêm trăng, tôi gặp “Tăng”. Vâng, là Tăng thiết giáp. Hỏi quái 7 ngày ấm-áp đó nhớ gì không nhớ sao lại nhớ mỗi Trăng với Tăng. Ồ, vậy là bạn chưa hiểu, vì Trăng và Tăng ghi lại dùm tôi hết những câu chuyện dài.

Tăng thiết giáp – Lữ đoàn 22, cái tên đầy oai nghiêm tại vùng đất căn cứ Đồng Nai từng lừng lẫy một thời đánh giặc nay lại hân hoan đón chào những “người lính” trẻ tuổi. Tôi còn nhớ rõ những hình ảnh hồn nhiên sáng nay, bé Minh Hiếu đến sớm nhất tươi cười chào tôi vẻ mặt lộ rõ vẽ hào hứng, bé Quân Bảo vừa chia tay mẹ vừa sụt sùi khóc, hay như em út “Linh” nhí mới 8 tuổi thôi nhưng lại hết sức nhanh nhẹn vào hàng cùng anh chị. Các em ở nhiều độ tuổi khác nhau, lớn có, nhỏ có, cùng mang trên người bộ quân phục xanh lá đầy nhiệt huyết, vác ba lô trên vai, tươi cười vẫy tay chào mẹ cha để đến với những bài học trải nghiệm đầu tiên của cuộc đời. Khẩu hiệu “sẵn sàng” từ miệng các chiến sĩ hô lên vừa dứt cũng là lúc xe lăn bánh…

 

Tôi cũng khác gì các em, cũng lần đầu đến vùng đất ấy. Cũng háo háo hức hức chậm lên những chiếc xe đã in dấu khắp miền đất nước nay hội ngộ anh tài về khu căn cứ này. Các em cũng là “những anh tài” nhí trong mắt tôi, dễ thương và lanh lợi. Ngày đó, khi các em đã vào giờ ngủ, tôi thường ra một góc, dưới bóng trăng vằng vặc mướt hết thảm cỏ sân bóng tiếp chuyện cùng những vị phụ huynh ở nhà vẫn đang thao thức.

Nhiệm vụ của Điều phối viên như tôi là luôn hết mình để lắng nghe các em, để khuyến khích các em từng ngày vượt qua những giới hạn của bản thân mình. Trước khi gặp các em, tôi thường nói chuyện với phụ huynh các bé qua điện thoại để ít nhiều hiểu tâm tư của quý phụ huynh. Thương lắm. Càng làm, tôi càng thấm thía tình yêu bao la mẹ cha với con mình. Từng bước con đi, từng giờ con ngủ, phụ huynh ở nhà đều canh cánh lo âu. Thương các em đang tuổi lớn, cái tôi bắt đầu nổi dậy và mong muốn được thể hiện, được chia sẻ mỗi ngày. Sau chương trình kết thúc, khi trở về với vòng tay thân thương của gia đình, tôi chỉ mong mỏi một niềm. Mong cho tình thương của ba mẹ và các em sẽ tìm được đến nhau. Để những lời chưa bao giờ nói có cơ hội được thấu hiểu.

Mùa ấy Biên Hòa hay mưa, những đêm mưa thường không có trăng, các em lại tưng bừng mang đàn ra ngân nga hát. 5 anh em trên một chiếc xe tăng. Bài đồng diễn rạo rực đó tôi tin các em hẳn chưa quên. Quên làm sao những trưa mướt mồ hôi tập luyện, nhìn nhau thở hồng hộc, để hiểu tình đồng đội đâu chỉ lúc đàn ca.

Cũng như các em, Điều phối chúng tôi nhờ HKQĐ mà cũng thành đồng chí. Là những đêm trăng không ngủ, họp hành thật khuya. Mắt nhắm mắt mở nhìn nhau cặm cụi giặt đồ lúc nửa đêm. Bởi mới yêu trăng, trách trời hay mưa nên chúng tôi mới mệt.

Trong cái mệt đó, tuyệt nhiên chúng tôi không thấy khổ.

Chúng tôi thấy…rất hạnh phúc.

Năm nay tôi có nhiệm vụ mới, không được về với HKQĐ, thấy đồng đội cũ chuẩn bị “hành quân” mà lòng cứ rạo rực cùng.Còn chưa đến mười ngày nữa, 28/5 đến 03/06, là dốc mốc cho một mùa Tăng nữa đến.

Chúc các em những ngày hè tôi luyện trở nên vững chãi như Tăng.

Mong đồng đội vững tâm công tác. Ở một góc trăng khác, tôi sẽ luôn dõi theo cùng!

Thời gian: Từ ngày 28/05 – 03/06/2017 tại Lữ đoàn Tăng Thiết Giáp 22 – Biên Hòa – Đồng Nai.

Điện thoại đăng ký: (08) 39300132 – (08) 39303962 – (08) 5425 3064 – (08) 54282016 hoặc gặp Ms Hương: 0908 419 491để biết thêm chi tiết.

Địa chỉ:

Cơ sở 1: Số 1, đường 3, Khu đô thị mới  Vĩnh Lộc, P. Bình Hưng Hòa B, Q. Bình Tân, TP HCM.

Cơ sở 2: 212 – 214 – Nguyễn Đình Chiểu, P6, Q3, Tp.HCM

ĐPV: LÊ ĐINH MINH TÂM – TIÊU MINH SƠN

Bình luận Facebook