TUYỂN TẬP BÀI VIẾT: “HÀNH TRÌNH TRƯỞNG THÀNH DƯỚI MÁI NHÀ SYC”
(Nhân kỷ niệm 30 năm thành lập Trung tâm Thanh thiếu niên miền Nam)
BÀI VIẾT “TRUNG TÂM THANH THIẾU NIÊN VÀ TÔI”
Tác giả: LƯƠNG THỊ BIỂN – Chuyên viên Tư vấn và khai thác dịch vụ cơ sở Bình Tân
Ba mươi năm – một hành trình không quá dài đối với một tổ chức, nhưng lại đủ để ghi dấu biết bao kỷ niệm, thăng trầm và trưởng thành. Là một nhân viên gắn bó với Trung tâm Thanh thiếu niên miền từ những năm đầu 2002, tôi thấy mình thật may mắn khi được chứng kiến và đồng hành cùng trung tâm trong suốt chặng đường phát triển, đặc biệt là khi trung tâm đã trải qua bốn đời giám đốc, mỗi người đều để lại những dấu ấn riêng biệt – bốn phong cách lãnh đạo khác nhau nhưng đều chung một mục tiêu vì sự phát triển bền vững của trung tâm.
Trung tâm Thanh Thiếu niên miền Nam, kể từ ngày thành lập đến nay, đã không ngừng phát triển, trở thành mái nhà chung SYC thân thuộc của biết bao thế hệ thanh thiếu niên, nơi nuôi dưỡng ước mơ, khơi dậy tiềm năng và chắp cánh cho tương lai.
Giám đốc thứ nhất, Chú Trương Quang Huân, là người đặt nền móng quan trọng cho trung tâm. Với phong cách làm việc tỉ mỉ, chặt chẽ và kỹ lưỡng, ông đã xây dựng những quy chuẩn ban đầu, tạo nền tảng vững chắc về tổ chức và vận hành, giúp trung tâm từng bước ổn định trong giai đoạn còn nhiều khó khăn.
Tiếp nối là giám đốc thứ hai, anh Nguyễn Thành Nhân – người mang tư duy đổi mới và tầm nhìn chiến lược. Dưới sự lãnh đạo của ông, trung tâm có bước phát triển đột phá với việc triển khai chương trình “Học kỳ quân đội” – lần đầu tiên có tại Việt Nam và trung tâm là đơn vị tiên phong thực hiện. Đây là dấu ấn quan trọng, góp phần nâng cao vị thế và thương hiệu của trung tâm trên phạm vi rộng hơn.
Giám đốc thứ ba, cô Trần Thị Kim Liên, là người lãnh đạo “dám nói, dám làm”. Bà không chỉ chú trọng phát triển hoạt động mà còn quan tâm sâu sắc đến đời sống của người lao động. Nhờ đó, môi trường làm việc ngày càng được cải thiện, thu nhập và tinh thần của cán bộ, nhân viên được nâng cao, tạo động lực để trung tâm tiếp tục phát triển ổn định và bền vững.
Hiện nay, giám đốc thứ tư là anh Nguyễn Minh Khánh – một cán bộ trẻ, năng động và đầy nhiệt huyết. Anh luôn làm việc hết mình, chủ động đề ra các phương án, kế hoạch mang tính dự báo nhằm thích ứng với những thay đổi của xã hội. Với tinh thần đổi mới và hướng đến phát triển bền vững, anh đang cùng tập thể viết tiếp những bước tiến mới cho trung tâm.
Bốn thế hệ giám đốc – bốn dấu ấn khác nhau – đã nối tiếp nhau tạo nên một hành trình phát triển đáng tự hào với ba cơ sở góp phần làm nên diện mạo của Trung tâm Thanh thiếu niên miền hôm nay.
Đối với cá nhân tôi, hơn hai thập kỷ gắn bó không chỉ là quãng thời gian làm việc mà còn là hành trình trưởng thành. Ở ngôi nhà chung mang tên SYC ngày được kết nạp Đảng là một bước ngoặc lớn trong cuộc đời tôi. Khoác trên mình bộ áo bà ba với khăn rằng và mũ tai bèo trong xuân chiến khu Học kỳ quân đội tết 2013, lòng hạnh phúc không thể tả thành lời. Nhìn đồng chí Trần Thị Kim Oanh khóc vui mừng cho tôi và nhớ về kỷ niệm lúc đồng chí kết nạp tại chiến khu D như tôi bây giờ. Đồng chí Nguyễn Tuấn Hùng nói với tôi: “Chú thấy cháu chín chắn hơn, trưởng thành hơn so với lúc trước”. Trở thành người đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam đem lại cho tôi niềm tự hào và hạnh phúc lớn lao. Có được niềm vinh dự ấy không chỉ đơn giản nhờ sự nỗ lực của riêng bản thân tôi, mà còn nhờ sự tạo điều kiện giúp đỡ của Chi ủy, Ban giám đốc Trung tâm, các đồng chí Đảng viên đi trước. Mỗi chương trình, mỗi hoạt động của trung tâm đều là một kỷ niệm đáng trân trọng, là minh chứng cho tâm huyết của cả tập thể.
Ngày 15/4/2026 – kỷ niệm 30 năm thành lập trung tâm – không chỉ là một cột mốc đáng tự hào, mà còn là dịp để chúng tôi nhìn lại chặng đường đã qua với lòng biết ơn sâu sắc đối với các thế hệ lãnh đạo và đồng nghiệp. Đồng thời, đây cũng là thời điểm để mỗi người tự nhắc nhở mình phải tiếp tục nỗ lực, đổi mới và giữ vững tinh thần cống hiến, để trung tâm ngày càng phát triển vững mạnh hơn nữa trong tương lai.
Tôi tin rằng, với nền tảng đã được xây dựng trong suốt 30 năm qua, cùng với sự đoàn kết và quyết tâm của tập thể, Trung tâm Thanh thiếu niên miền sẽ tiếp tục là mái nhà chung đầy ý nghĩa, là nơi chắp cánh cho những ước mơ của thế hệ trẻ bay xa.
BÀI VIẾT “BA MƯƠI NĂM – THỜI GIAN KHÔNG ĐỨNG LẠI, CHỈ CON NGƯỜI Ở LẠI VỚI NIỀM TIN”
Tác giả: NGÔ THỊ THANH MAI – Nhân viên phòng Nghiệp vụ
Tôi biết và dành tình cảm cho ngôi nhà SYC từ khi SYC 25 tuổi và đến hôm nay khi SYC chuẩn bị đón tuổi 30 tôi vẫn đang ở đây và chính thức trở thành một phần của ngôi nhà này. Năm năm đối với SYC chỉ là 1/6 của chặng đường, nhưng với tôi khoảng thời gian ấy cứ chậm dần trôi, không đứng lại, chỉ có tôi đang ở lại bằng niềm tin và tình cảm thuần khiết nhất cho Trung tâm Thanh thiếu niên miền Nam.
Trong không khí toàn cơ quan đang chuẩn bị cho ngày kỷ niệm 30 năm thành lập Trung tâm Thanh thiếu niên miền Nam, tôi tin chắc rằng mỗi người sẽ nhớ lại nhiều điều trong hành trình của chính mình tại Trung tâm và tôi cũng đang nhớ về ngày đầu đến Trung tâm, lí do tôi chọn Trung tâm và bắt đầu có những đắng đo về những dự định của tương lai.
Tháng 3 năm 2021, tôi đặt chân đến Trung tâm qua một lời mời hỗ trợ tiết mục trình diễn thời trang cho kỷ niệm 25 năm thành lập Trung tâm. Khi ấy tôi chỉ là một sinh viên năm 3 nhận lời hỗ trợ vì đơn giản là muốn có thêm cơ hội cộng tác hè tại chương trình Học kỳ quân đội của Trung tâm và hành trình của “Trung tâm Thanh thiếu niên miền nam và Tôi” bắt đầu từ đấy. Và bây giờ sau 5 năm, tôi đã chính thức trở thành nhân viên của Trung tâm và đang phụ trách nội dung biểu diễn thời trang cho lễ kỷ niệm 30 năm thành lập. Vẫn là tôi nhưng vị trí đã đổi thay, sau 5 năm tôi đã tự chuyển mình từ hỗ trợ sang phụ trách chính nội dung ấy và trong suốt năm năm qua từ khi còn là Cộng tác viên đến khi trở thành nhân viên chính thức đã có nhiều kỷ niệm, sự thành công, thất bại, những lúc vinh danh và những ngậm ngùi khó diễn tả.
Mùa hè năm 2022 tôi chính thức trở thành Cộng tác viên Trung tâm, tham gia Học kỳ quân đội với vai trò Chỉ huy phó. Ngay cả khi tôi còn chưa biết Học kỳ quân đội là gì, làm ở đâu, nội dung như thể nào bản thân đã được tin tưởng giao cho vị trí Chỉ huy, bản thân rất vui vì mình đủ năng lực để được tín nhiệm nhưng cũng mang cho mình nhiều áp lực của “lần đầu tiên”. Và rồi Học kỳ quân đội trở thành mục tiêu mà tôi phấn đấu mỗi năm, tôi muốn được làm nhiều hơn cho Học kỳ quân đội, muốn nêm thêm gia vị vào từng hoạt động, muốn đổi mới, muốn sáng tạo, muốn mỗi năm sẽ có nhiều học viên biết đến Học kỳ quân đội hơn. Sau hai mùa làm Chỉ huy thì cô sinh viên ngày nào cũng ra trường, đối diện với việc phải có công việc ổn định sau tốt nghiệp đã buộc tôi rẽ ngang sang một dự định mới. Vậy mà mùa hè đến, khi một lần nữa đứng ở ngã rẽ của sự lựa chọn, bỏ việc ổn định chạy theo đam mê hay từ bỏ đam mê để bước đi trên con đường đang ổn định thì tôi đã quyết định bỏ công việc lương tháng 15 triệu để chạy về phía đam mê của mình, dù biết rằng sau khi mùa hè năm ấy kết thúc mình sẽ thất nghiệp, có thể sẽ thất nghiệp rất lâu, nhưng cuối cùng tôi vẫn chọn Học kỳ quân đội của Trung tâm.
Không một thông báo tuyển dụng, không một tín hiệu nào từ Trung tâm có dự định tuyển người, tôi tự viết và gửi hồ sơ xin việc, đợi chờ thông báo phỏng vấn mà bản thân còn không biết cần phải đợi bao lâu. Và cuối cùng, hoa cũng nở trong một ngày nắng đẹp. Phỏng vấn và trở thành nhân viên của Trung tâm, hành trình đi cùng đam mê dường như dễ dàng hơn, bởi lẽ bây giờ mỗi mùa hè tôi không còn đấu tranh để theo đuổi đam mê nữa mà là mỗi mùa hè Học kỳ quân đội sẽ trở thành nhiệm vụ của bản thân tôi. Tôi chọn Trung tâm vì đam mê của chính mình với Học kỳ quân đội, sau 1 năm làm việc được anh chị đồng nghiệp yêu thương chỉ dẫn. Được quan tâm từ Ban Giám đốc Trung tâm, đặc biệt là sự hỗ trợ, tạo điều kiện của đồng chí Giám đốc trong nhiều nội dung bản thân còn hạn chế, tôi cũng dần tin vào lựa chọn của mình và khao khát được gắn bó lâu hơn với Trung tâm. Cho đến gần đây, những ngày cuối cùng của tháng 3, giai đoạn mà đáng lẻ tôi cần tập trung cao độ cho những nội dung của Học kỳ quân đội thì tôi lại muốn buông bỏ, đã 3 lần tôi viết đơn xin nghỉ việc rồi xé bỏ nó đi. Mỗi lần đặt bút ký tên, tôi đã nhớ lại mình phải đợi chờ rất lâu để được trở thành một phần của nơi đây. Có thể những bài viết mọi người dự thi gửi về là để viết lên những kỷ niệm đẹp những đề xuất mong muốn của họ trong tương lại. Nhưng với tôi, tôi muốn thông qua cuộc thi này để “Tâm sự” những lời mà có lẽ tôi cũng chẳng biết phải chia sẻ cùng ai trong hành trình của mình. Tôi đã từng đặt cho mình nhiều câu hỏi rồi tự chữa lành chính mình để có thể cố gắng nhiều hơn. Tôi đã rất chạnh lòng với những lời nói đại ý như “Nghiệp vụ chỉ làm 3 tháng hè, còn lại ngồi chơi chứ làm gì đâu” dẫu họ vô tình hay cố ý nói ra, bản thân tôi cũng rất buồn và trăn trở khi nghe được, bởi đâu ai chịu đặt mình vào vị trí của người khác. Tôi cũng từng thấy u uất với vị trí làm việc của mình, khi tôi còn là Cộng tác viên, vị trí này được hoàn thành bởi hai nhân sự nhưng bây giờ đây họ đã rời đi tôi đã và đang làm tốt nhiệm vụ của hai người nhưng tôi chưa được ghi nhận một cách đúng nghĩa. Giá mà bản thân tôi có thể tốt hơn, khẳng định bản thân mạnh mẽ hơn để những việc mình làm, nổ lực được nhìn thấy một cách rõ ràng hơn. Song, những suy nghĩ ấy đã dần không còn quá quan trọng, có lẽ tôi đã thích nghi được với môi trường cơ quan, nhưng dường như nó cũng làm tôi thay đổi rất nhiều, tôi tự thấy mình lười hơn, thường xuyên đi trễ, mất khả năng phấn đâu và không còn muốn chạy đua thành tích với bất cứ ai. Chính những điều này đã thoi thúc tôi dừng lại để tìm lại chính mình. Tuần cuối của tháng 3, mỗi sáng thức dậy là suy nghĩ muốn nghỉ làm và mỗi tối, tôi ôm suy nghĩa phải nghỉ làm vào giấc ngủ. Đấu tranh với chính nội tâm của mình, cuối cùng tôi tự cho mình một câu trả lời, tôi ở lại, ở lại với thời gian 6 tháng còn lại của hợp đồng, tôi chọn cho bản thân mình một cơ hội bởi vì tôi đã đợi rất lâu, rất lâu để có thể làm việc ở đây và nợ SYC một ân tình đã “Cưu mang” tôi trong suốt 1 năm không làm được Căn cước. Mục tiêu của tôi hiện tại là cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao trong Lễ kỷ niệm 30 năm thành lập và sẵn sàng chuẩn bị thật tốt phải thật tốt cho mùa hè năm 2026, tôi muốn thử tìm lại chính mình, trách nhiệm với lựa chọn của bản thân và cũng để giữ lại kỷ niệm đẹp nhất trong Ekip Học kỳ quân đội.
Khi viết ra những dòng này, tôi cũng không biết “Trung tâm Thanh thiếu niên miền Nam và Tôi” sẽ đồng hành với nhau bao lâu nữa, hết mùa hè này hay còn nhiều hơn nữa. Dù kết quả như thế nào tôi cũng rất cảm ơn Ban Giám đốc Trung tâm đã tạo điều kiện cho tôi suốt thời gian qua được làm việc, được cống hiến, được phép sai và sửa sai. Trong năm 2026 tôi hy vọng Trung tâm sẽ tiếp tục phát triển bền vững, tiếp tục là nơi đào tạo và giáo dục Thanh thiếu niên. Ban Giám đốc, lãnh đạo các phòng ban sẽ quan tâm, động viên và ghi nhận các kết quả thực hiện của các tập thể, cá nhân. Hy vọng cơ quan sẽ có thêm lực lượng các cán bộ trẻ, sẽ duy trì các mô hình trọng điểm và phát triển, sáng tạo thêm nhiều chương trình dự án mới. Là một cán bộ trẻ tôi cũng rất mong Công đoàn trung tâm đổi mới các hoạt động cho Công nhân viên để gắn kết tinh thần tập thể cơ quan, tạo ra một môi trường làm việc hiệu quả và đoàn kết, hướng đến một Trung tâm Thanh thiếu niên miền Nam không chỉ là một đơn vị sự nghiệp mà còn là ngôi nhà chung của các thế hệ đã – đang và sẽ đồng hành cùng Trung tâm.
“Ba mươi năm – thời gian không đứng lại, Chỉ con người ở lại với niềm tin.”
BÀI VIẾT “VỀ NHÀ”
Tác giả: ĐẶNG QUỐC HƯNG – Chuyên viên phòng Nghiệp vụ
Có những nơi chốn không chỉ là địa chỉ.
Đó là nơi bạn lần đầu hiểu mình là ai, không phải qua sách vở, không phải qua lời ai nói, mà qua chính những việc bạn làm lúc không ai nhìn, lúc không có gì để chứng minh ngoài bản thân mình. Với tôi, Trung tâm Thanh thiếu niên miền Nam là nơi như thế.
Tôi đến đây không theo một con đường hoành tráng. Chỉ là một người anh cùng quê nhận vào, cho đứng ở góc khuất nhất của chương trình ngoại khóa Nguyễn Khuyến, vị trí hỗ trợ điều phối viên. Không phải điều phối chính. Không có tên trên bảng phân công. Chỉ là đi theo, quan sát, và học. Tôi không ngại, vì tôi hiểu rằng ở những nơi thực sự đáng giá, người ta luôn phải bắt đầu từ dưới.
Rồi tôi được phân vào đội hậu cần Học kỳ Quân đội. Công việc nghe rất đơn giản: đổ nước vào các bình cho học viên, chuẩn bị dụng cụ huấn luyện, thu dọn sau mỗi buổi. Không ai thấy. Không ai vỗ tay. Nhưng ở đó, tôi gặp chị Lê Thị Ngọc Phượng và anh Hồ Thiên Vũ, những người phụ trách công tác hậu cần trong chương trình. Họ là những người hậu cần kỳ cựu, làm việc lặng lẽ, tỉ mỉ, không bao giờ than. Điều tôi nhớ nhất không phải là họ đã nói gì với tôi, mà là những gì họ dạy tôi mà tôi không hề biết mình đang được dạy. Nhìn cách họ làm từng việc nhỏ với thái độ như thể đó là việc quan trọng nhất lúc đó, tôi hiểu ra một điều mà không trường lớp nào có trong giáo trình: không có việc gì là nhỏ, chỉ có người làm nhỏ việc ấy đi mà thôi.
Có những buổi sáng tôi thức dậy lúc 4 giờ, đi lấy nước uống cho học viên, hoàn thành xong mọi việc rồi mới chạy đi thi. Thi xong, lại quay về. Không ai yêu cầu. Nhưng đây là nơi tôi chọn, những đứa trẻ kia cần nước để học và với tôi lúc đó, vậy là đủ lý do.
Từng bước, từng chương trình, tôi lên điều phối viên hỗ trợ, rồi điều phối viên chính. Đến khi anh Phong, người đã dẫn dắt tôi từ những ngày đầu, trao cho tôi vị trí điều phối viên chính của Học kỳ Quân đội tại Côn Đảo, tôi hiểu đó không đơn giản là một phân công. Đó là sự tin tưởng được tích lũy qua nhiều năm kiên nhẫn, được trao đúng lúc. Chương trình đó đến nay vẫn là lần cuối Học kỳ Quân đội được tổ chức tại Côn Đảo.
Năm tiếp theo, tôi lên chỉ huy điều hành chương trình. Trách nhiệm nặng hơn nhiều. Có những đêm không ngủ được, không phải thiếu sức, mà vì quá muốn làm tốt, quá sợ phụ lòng những người đã tin. Nhưng mỗi lần như vậy, tôi nhìn quanh thấy những anh chị em đang ở đây, đang gật đầu, đang cùng gánh và tôi biết mình không đơn độc.
Trung tâm này có điều kỳ lạ mà tôi không thấy ở bất cứ đâu khác: nó không dạy bạn bằng giáo trình, nó dạy bạn bằng cách đặt bạn vào tình huống, để bạn va chạm, vấp ngã rồi tự đứng dậy. Và điều quan trọng hơn, nó luôn có người ở đó khi bạn đứng dậy.
Rồi cuộc đời rẽ sang một ngả khác. Tôi thi công chức, nhận quyết định về Bà Rịa – Vũng Tàu. Tôi rời đi, mang theo Trung tâm trong lòng mà không biết bao giờ quay lại. Tôi hay nói vui với bạn bè: “Mấy năm đó tao đi du học, rồi sẽ về thôi.” Nghe thì cười, nhưng thật ra trong câu nói đùa đó là nỗi nhớ rất thật.
Năm 2023, tôi đưa ra quyết định, có lẽ là quyết định thay đổi cuộc đời mình. Tôi nhấc máy gọi cho anh Nguyễn Minh Khánh, Giám đốc Trung tâm. Lòng hồi hộp, sợ đã đi quá lâu, sợ không còn chỗ cho mình nữa. Nhưng khi tôi vừa nói xong, đầu dây bên kia bật cười rồi nói: “Hưng à, sao đấy… thì về đây đi em.” Chỉ vậy thôi. Không hỏi thêm. Không đắn đo. Và tôi về.
Về đây, tôi như được làm chính mình. Học kỳ Quân đội bây giờ khác xưa nhiều, quy mô hơn, chuyên nghiệp hơn, nhưng cái hơi thở của chương trình vẫn vẹn nguyên. Tôi trở về không chỉ để tiếp nối, mà để đổi mới, để đóng góp theo cách của một người đã đi, đã trải, rồi chọn quay lại. Giờ tôi là viên chức của Trung tâm, chuyên viên phòng nghiệp vụ, được giao phụ trách những mảng mà ngày xưa tôi chỉ dám đứng nhìn từ xa: xây dựng Học kỳ Quân đội, đào tạo thế hệ điều phối viên mới. Đôi lúc ngồi lại nhìn hành trình từ người bưng nước đến ngồi đây, tôi không biết dùng từ gì khác ngoài hai chữ: biết ơn.
Đôi khi tôi đứng nhìn những bạn trẻ mới vào, hăm hở, bỡ ngỡ, cố gắng chứng minh bản thân và tôi thấy mình trong đó. Rõ mồn một. Tôi muốn nói với họ điều mà ngày xưa không ai nói với tôi, nhưng Trung tâm đã dạy tôi bằng chính cách nó đối xử với tôi: cứ làm tốt việc trước mắt, dù không ai nhìn, rồi sẽ đến lúc đúng người nhìn thấy đúng lúc.
30 năm, Trung tâm đã nuôi dưỡng bao nhiêu thế hệ bằng cách đó: không hứa hẹn, không rải thảm, chỉ cho bạn một không gian để thử, để sai, để lớn, và luôn có người ở đó khi bạn cần. Cảm ơn Trung tâm vì đã là nơi tôi tìm thấy mình. Và cảm ơn vì dù tôi có đi bao xa, cửa vẫn luôn mở.
Đứa trẻ năm nào đã đi thật xa… cuối cùng cũng học được cách quay về!
TRUNG TÂM THANH THIẾU NIÊN MIỀN NAM- TỰ HÀO 30 NĂM THÀNH LẬP, DỰNG XÂY VÀ PHÁT TRIỂN




