Nhưng giọt nước mắt của cậu ấm cô chiêu khi đi Học kỳ quân đội

514

Vốn là những “Cậu ấm – cô chiêu”, tham gia học kì quân đội lần này đòi hỏi các em phải tự túc mọi việc từ giặt giũ quần áo, rửa chén đến quét sân… Ngày đầu tiên tại học kì quân đội nhiều teen không khỏi bị sốc bởi môi trường hoàn toàn mới. Ở nơi rừng thiêng hiểm trở mà không có sự giúp đỡ, chăm sóc của cha mẹ.

Trịnh Nguyễn Minh Đan là con gái duy nhất trong gia đình, được bố mẹ hết mực nâng niu chiều chuộng. Mỗi khi cầm chén cơm được quy định theo khẩu phần như các chú bộ đội, vì nhớ mẹ cô bé bùi ngùi: “Em nhớ những bữa cơm mẹ nấu quá. Ở nhà mẹ nấu ngon hơn nhiều nhưng em ăn vẫn không thấy ngon và không biết cảm ơn mẹ, giờ vào đây mới thấy nhớ mẹ quá”.

Trong đêm cảm xúc, nhận được lá thư của cha mẹ vừa được các anh chị điều phối viên trao tận tay, Minh Đan (quận Tân Bình, TP HCM) bật khóc nức nở khi vừa nhìn thấy dòng chữ viết tay quen thuộc của cha mẹ “Mèo con của ba mẹ”, cạnh đó là hình vẽ mặt chú mèo đang cười ngộ nghĩnh. 

Giọt nước mắt hạnh phúc trong đêm gia đình

Cô bé tuổi teen đọc như nuốt từng nét chữ thân thương: “Thế là con gái đã xa ba mẹ mấy ngày rồi. Lần đầu tiên con gái xa nhà. Ba mẹ nhớ con mà không ngủ được. Nhớ ngày nào con còn nhỏ xíu, lâu lâu mẹ nói ‘hôn ba đi con’. Con kiễng chân chồm lên hôn ba. Hình ảnh này ba vẫn nhắc về con suốt. Lớn lên con lại sợ dơ, khi hôn ba, con len lén chùi đi. Còn bây giờ con không thèm hôn ba nữa…”, đọc đến đây những giọt lệ của nàng công chúa làm ướt nhòe lá thư.

Đêm thứ 3 của hoc ki quan doi thanh thiếu niên được gọi bằng cái tên trìu mến “Đêm gia đình”. Trong sự cô tịch của vùng núi đồi vốn là địa bàn đóng quân của Sư đoàn 309 (Đồng Nai), khi lời bài hát “lung linh lung linh tình mẹ tình cha, lung linh lung linh cùng một mái nhà” vang lên cũng là lúc những giọt nước mắt thương nhớ gia đình của các em tức tưởi rơi xuống. Những cậu ấm cô chiêu khóc òa ôm lấy đồng đội của mình, âm thanh chỉ còn là những nấc nghẹn ngào.

Trong số 320 bạn trẻ từ khắp cả nước tham gia học kì quân đội bộ binh sơ cấp lần này, cậu bé 17 tuổi Lê Thái Sơn (quận 10, TP HCM) tỏ ra “chơi trội” hơn hẳn bạn bè bởi vẻ nghịch ngợm, tếu táo với cá tính lạnh lùng. Ấy vậy mà đến phút hồi tâm, đôi mắt em đỏ hoe, những giọt nước mắt tuôn rơi khiến mọi người vừa ngạc nhiên vừa cảm động.

“Con có lỗi với bố, con biết lỗi rồi. Bố tha thứ cho con nhé. Con thương bố và em lắm…”, những lời nói xuất phát tự đáy lòng của đứa con xưa nay chưa bao giờ biết nhường nhịn ai khiến ông Hải (bố của Sơn) cũng không cầm được nước mắt. Ở đầu dây điện thoại bên kia ông cũng nghẹn ngào: “Nghe con nói vậy, bố mừng lắm”.

Dáng người cao gầy, đôi mắt vẫn đỏ hoe, giọng run run, cậu bé tuổi 17 tâm sự với VnExpress.net, ba mẹ em ly thân từ khi em còn rất nhỏ. Mẹ rời Việt Nam sang Nga sinh sống để lại hai anh em cho một tay bố nuôi nấng dạy dỗ. Kinh tế gia đình tương đối khá, song một phần do thiếu tình thương mẫu tử, một phần đua đòi cùng bạn bè nên cậu công tử chỉ biết vòi vĩnh sắm sửa và tụ tập với bạn bè xấu ăn chơi lêu lổng làm cho bố khổ mọi bề.

Người đăng: mimina

Bình luận Facebook