TUYỂN TẬP BÀI VIẾT “SYC VÀ TÔI NHỮNG NĂM THÁNG KHÓ QUÊN” (Nhân kỷ niệm 30 năm thành lập Trung tâm Thanh thiếu niên miền Nam)

4

SYC VÀ TÔI NHỮNG NĂM THÁNG KHÓ QUÊN

TỪ MÙA HÈ HỌC KỲ QUÂN ĐỘI NĂM ẤY…

Có những mùa hè đi qua rất nhanh trong ký ức tuổi trẻ, nhưng cũng có những mùa hè trở thành dấu mốc không thể nào quên trong cuộc đời mỗi người.Với tôi, mùa hè năm 2008 – mùa hè của chương trình Học kỳ quân đội đầu tiên mà tôi tham gia với vai trò điều phối viên – chính là một mùa hè như thế. Và cũng từ mùa hè năm ấy, hành trình gắn bó của tôi với Trung tâm Thanh thiếu niên miền Nam bắt đầu theo một cách rất đặc biệt.

Năm 2007, tôi về công tác tại Trung tâm với vị trí nhân viên Phòng Đào tạo. Khi ấy tôi còn khá trẻ, mang theo nhiều nhiệt huyết nhưng cũng chưa hình dung rõ con đường nghề nghiệp của mình sẽ đi về đâu. Những ngày đầu làm việc, tôi vừa giảng dạy vừa được tham gia vào hoạt động giáo dục kỹ năng, các lớp huấn luyện trải nghiệm dành cho thanh thiếu niên. Công việc bận rộn nhưng đầy ý nghĩa, bởi mỗi chương trình đều hướng đến mục tiêu giúp các em học sinh trưởng thành hơn, tự tin hơn và biết sống có trách nhiệm với bản thân và xã hội.

Thế nhưng phải đến mùa hè năm 2008, khi Trung tâm tổ chức chương trình Học kỳ quân đội, tôi mới thật sự cảm nhận sâu sắc giá trị của công việc mình đang làm. Đó là lần đầu tiên tôi được giao nhiệm vụ phụ trách điều phối viên của một tiểu đội trong hành trình trải nghiệm đi khá xa tại Phú Quốc. Khi ấy, mô hình Học kỳ quân đội vẫn còn rất mới mẻ, nhưng chính sự mới mẻ ấy lại mang đến một nguồn năng lượng đặc biệt cho những người làm chương trình.

Những ngày ở Phú Quốc là chuỗi ngày làm việc đầy nhiệt huyết. Từ sáng sớm đến tối muộn, chúng tôi cùng các em học viên tham gia huấn luyện, sinh hoạt tập thể, rèn luyện kỷ luật và trải nghiệm nhiều hoạt động trong môi trường quân đội. Là người phụ trách tiểu đội, tôi vừa phải nghiêm túc trong công việc, vừa phải gần gũi để lắng nghe và chia sẻ với các em. Có những em học viên ban đầu rất rụt rè, có em lại nghịch ngợm, thậm chí từng chia sẻ rằng mình lười học và rất mê chơi game. Nhưng chính trong môi trường rèn luyện ấy, qua những buổi sinh hoạt và những thử thách tập thể, các em dần thay đổi.

Nhiều năm sau, khi chương trình đã trải qua nhiều mùa, một kỷ niệm khiến tôi xúc động vẫn luôn hiện rõ trong ký ức. Một em học viên của tiểu đội năm ấy đã quay trở lại Trung tâm tìm gặp tôi – người “chị phụ trách” ngày xưa. Em kể rằng chính những ngày tham gia Học kỳ quân đội đã gieo vào em những suy nghĩ tích cực về việc học và về tương lai của mình. Từ một cậu bé từng mê game và chán học, em đã nỗ lực thay đổi, sau này trở thành nghiên cứu sinh ở nước ngoài và hiện nay là chuyên gia trẻ tại Khu Công nghệ cao TP. Hồ Chí Minh.

Khi nghe em kể lại hành trình của mình, tôi thực sự xúc động. Bởi đôi khi những điều chúng ta làm tưởng như rất nhỏ bé, nhưng lại có thể gieo một hạt mầm thay đổi trong cuộc đời của một con người.

Mùa hè năm 2008 còn để lại trong tôi một kỷ niệm đặc biệt khác – một kỷ niệm mà có lẽ suốt đời tôi sẽ không quên.

Đó là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi được tổ chức sinh nhật theo một cách đặc biệt đến vậy. Giữa không khí rộn ràng của chương trình, trước sự chứng kiến của hơn 300 học viên cùng toàn bộ Ban Tổ chức, các em đã bất ngờ dành cho tôi một buổi sinh nhật đầy xúc động. Nhìn xuống những gương mặt học viên thân quen và những đồng nghiệp đang vỗ tay chúc mừng, tôi cảm nhận rõ tình cảm ấm áp của một tập thể mà mình đang được là một phần trong đó.

Và cũng trong buổi sinh nhật đặc biệt năm đó, anh Nguyễn Thành Nhân – Giám đốc Trung tâm, Tổng Chỉ huy chương trình thời điểm ấy – đã bất ngờ dành cho tôi một món quà tinh thần đầy ý nghĩa khi chia sẻ trước toàn thể học viên và Ban Tổ chức rằng tôi sẽ có cơ hội tham gia khóa bồi dưỡng nâng cao tiếng Anh tại Hoa Kỳ.

Khoảnh khắc ấy, cảm xúc trong tôi gần như vỡ òa. Khi đó tôi đã 29 tuổi, cái tuổi mà nhiều người nghĩ rằng cơ hội học tập lớn không còn nhiều nữa. Nhưng chính Trung tâm đã trao cho tôi một cơ hội quý giá để tiếp tục học hỏi, phát triển và trưởng thành.

Sau khi hoàn thành khóa học và trở về công tác, tôi tiếp tục nhận được sự tin tưởng khi được giao thêm nhiều nhiệm vụ mới, đồng thời có cơ hội đảm nhận những vị trí với trách nhiệm cao hơn. Tôi cùng đội ngũ tham gia xây dựng và phát triển nhiều chương trình kỹ năng, đặc biệt là các chương trình tiếng Anh dành cho thanh thiếu niên như trại hè tiếng Anh, chương trình Level Up Yourself… Những chương trình ấy đã mở ra thêm nhiều sân chơi bổ ích, giúp các em tự tin hơn trong giao tiếp và phát triển bản thân trong môi trường hội nhập

Dù ở cương vị nào, tôi vẫn luôn dành một tình cảm đặc biệt cho chương trình Học kỳ quân đội – nơi đã khơi nguồn cho niềm đam mê của tôi với công tác giáo dục trải nghiệm. Vì vậy, qua nhiều năm, tôi vẫn tiếp tục đồng hành và tham gia điều phối các mùa Học kỳ quân đội cùng những thế hệ học viên mới. Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi nhận ra rằng Trung tâm Thanh thiếu niên miền Nam không chỉ là nơi làm việc của mình, mà còn là môi trường đã giúp tôi trưởng thành từng ngày – từ một nhân viên trẻ nhiều bỡ ngỡ đến khi có thể đảm nhận những trọng trách lớn hơn.

Năm nay, khi Trung tâm bước sang tuổi 30, tôi chợt nhận ra rằng hành trình của bản thân mình cũng đã gắn liền với một phần lịch sử phát triển của nơi này. Ba mươi năm – một chặng đường đủ dài để chứng kiến bao thế hệ cán bộ tâm huyết, bao chương trình sáng tạo và hàng ngàn thanh thiếu niên trưởng thành từ những sân chơi bổ ích mà Trung tâm đã dày công xây dựng.

Còn với tôi, điều quý giá nhất chính là những ký ức và những con người đã đi qua hành trình ấy: những mùa hè rực rỡ, những chuyến hành trình đầy thử thách, và những khoảnh khắc xúc động khi thấy một em học viên năm nào nay đã trưởng thành, quay trở lại tìm gặp người “chị phụ trách” của mình. Trung tâm Thanh thiếu niên miền Nam – với tôi – không chỉ là nơi làm việc. Đó là một phần ký ức đẹp của tuổi trẻ, của đam mê và của hành trình cống hiến.

Ba mươi năm là hành trình của một đơn vị. Nhưng với tôi, đó cũng là hành trình của tuổi trẻ, của đam mê và của những mùa hè không bao giờ cũ.

Và tôi biết rằng, từ mùa hè Học kỳ quân đội năm ấy, một phần cuộc đời mình đã gắn trọn với Trung tâm Thanh thiếu niên miền Nam.

Tác giả: HOÀNG THỊ NHUNG – Phó Giám đốc trung tâm

BÀI VIẾT “TỰ HÀO VỚI 14 NĂM ĐỒNG HÀNH CÙNG

TRUNG TÂM THANH THIẾU NIÊN MIỀN NAM!

30 năm – một hành trình không chỉ được đo bằng thời gian, mà còn được đong đầy bởi những ước mơ đã được chắp cánh, những thế hệ thanh thiếu niên đã trưởng thành. Với tôi, 14 năm gắn bó cùng Trung tâm Thanh Thiếu Niên Miền Nam là 14 năm của yêu thương, của tự hào và của những ký ức không thể nào quên.

Tôi vẫn nhớ rõ những ngày đầu khi mới vào làm việc tại Trung tâm còn nhiều bỡ ngỡ. Đó là lần đầu tiên được làm việc cùng Cô Trần Thị Kim Liên Giám đốc – người mà trước đó tôi nghĩ sẽ rất nghiêm nghị và khó tính. Nhưng không, Cô hiện lên với sự gần gũi, chân thành và đầy thấu hiểu. Cô lắng nghe từng chia sẻ, nhẹ nhàng hướng dẫn và luôn động viên chúng tôi bằng sự ấm áp rất riêng, Cô đến thăm nhà của từng nhân viên trong đó có tôi. Chính điều đó đã tiếp thêm cho tôi niềm tin, giúp tôi vững vàng hơn trên con đường mình đã chọn.

Hình chụp tháng 2/2026 cùng

Cô  Trần Thị Kim Liên –

Nguyên giám đốc Trung tâm

Đặc biệt, tôi muốn dành sự trân trọng đến Anh Nguyễn Minh Khánh Giám đốc kế nhiệm – người đã đồng hành cùng tôi hơn 10 năm trong chặng đường làm việc tại Trung tâm. Ở Anh, tôi học được rất nhiều điều quý giá: sự sáng tạo trong cách nghĩ, sự cẩn trọng trong từng chi tiết và tinh thần nghiêm túc trong công việc.
Điều khiến tôi ấn tượng và quý mến chính là sự gần gũi, chân thành nơi Anh. Dù ở vị trí lãnh đạo, Anh vẫn luôn lắng nghe, chia sẻ và tạo cảm giác tin tưởng cho những người xung quanh. Chính sự giản dị và tận tâm ấy đã giúp môi trường làm việc trở nên ấm áp, gắn kết hơn.

Hình chụp tháng 1/2026, Anh Nguyễn Minh Khánh tặng biểu dương tập thể Phòng tư vấn và khai thác dịch vụ xuất sắc nhiệm vụ năm 2026

Với tôi, hơn 10 năm đồng hành cùng Anh không chỉ là quãng thời gian làm việc, mà còn là hành trình học hỏi và trưởng thành. Những điều tôi tích lũy được từ Anh sẽ luôn là hành trang quý báu để tôi tiếp tục vững bước trên con đường phía trước.

Bên cạnh những người lãnh đạo tận tâm, tôi luôn trân trọng những Anh chị em đồng nghiệp đã đồng hành cùng tôi suốt chặng đường vừa qua. Tôi học được ở đồng nghiệp không chỉ là kinh nghiệm trong công việc, mà còn là tinh thần trách nhiệm, sự chủ động và cách đối diện với những khó khăn bằng thái độ tích cực. Có những lúc áp lực, chính sự hỗ trợ, động viên kịp thời của mọi người đã giúp tôi vững vàng hơn, thêm tin tưởng vào con đường mình đang đi.

Hình chụp tháng 4 năm 2026 tập thể Phòng tư vấn và khai thác dịch vụ

Trong suốt 14 năm ấy, Trung tâm đã có nhiều chương trình kỹ năng tạo ra sân chơi cho các em học sinh vào dịp cuối tuần, dịp hè… điều khiến tôi xúc động nhất không phải là những con số hay thành tích, mà là hành trình trưởng thành của các em học sinh. Tôi đã từng gặp những em nhỏ rụt rè, e dè trong lần đầu đăng ký lớp học, để rồi sau một thời gian, chính các em ấy lại tự tin đứng trước đám đông, mạnh dạn thể hiện bản thân. Có những em quay trở lại Trung tâm trong một vai trò mới – trưởng thành hơn, bản lĩnh hơn – và vẫn không quên chào tôi bằng một nụ cười thân quen. Những khoảnh khắc ấy, đối với tôi, là phần thưởng vô giá.

Kỷ niệm khó quên nhất của tôi là năm 2013, Tôi đã tư vấn phụ huynh qua điện thoại cho 1 Chị phụ huynh Tên Hàn Huyên có con học lớp 3 tên bé Nguyễn Lê Khải Gia đến từ TP. Nha Trang, sau khi được giải đáp chương trình học và các qui trình đăng ký nhận học viên thì Chị quyết định đăng ký cho con tham gia chương trình HKQĐ vì Chị có bé nhỏ nên đã đặt vé máy bay, có khi vé tàu cho bé tự vào TP HCM và cứ như thế bé đến với các chương trình của Trung tâm vào mùa hè hàng năm đến khi bạn học đại học, bây giờ đã ra trường đi làm việc nhưng phụ huynh vẫn giữ liên lạc với tôi kể tình hình của cháu,… Lúc nào cũng “Cô Hương ơi…” rồi kể và giới thiệu nhiều phụ khác đăng ký các khóa hè của Trung tâm.

Hv
Nguyễn Lê Khải Gia và bạn học cùng Lễ
xuất quân 2013 tại Tượng đài Bác Hồ

 

Cô Hương và các bạn cùng
nhóm của Khải Gia năm 2013

Bình luận Facebook