TIẾP BƯỚC “THIẾU NIÊN ANH HÙNG”

631

Có những mùa hè trôi qua trong lặng lẽ, nhưng cũng có những mùa hè rực rỡ sắc xanh áo lính. Tôi đã từng có mùa hè rực rỡ với Học kỳ quân đội, nơi mà những “chiến sĩ tuổi thiếu niên” bắt đầu hành trình đi tìm phiên bản kiên cường nhất của chính mình. Giờ đây, khi đã trưởng thành, quay lại chương trình với vai trò mới – Điều phối viên Học kỳ quân đội, tôi đã có những trãi nghiệm đặc biệt và cảm nhận rất khác về những chiến sỹ học kỳ quân đội “Thiếu niên anh hùng”.


Vai trò mới, thử thách mới
Chuyến đi trở lại chương trình học kỳ quân đội 2025 lần này, tôi vô cùng bỡ ngỡ trước những nhiệm vụ khó khăn và chi tiết, cụ thể theo từng giờ trong ngày của một điều phối viên học kỳ quân đội. Tôi phải luôn phải dậy sớm và đi ngủ trễ hơn học viên, phải vừa là người anh, chị quan tâm, chăm sóc các em trong cuộc sống hàng ngày như người thân trong gia đình vừa là người bạn để nghe tâm sự và chia sẽ của những “lính mới” và cũng phải là một chỉ huy trong tiểu đội: sáng suốt, cương trực, quyết đoán để dẫn dắt các em, đồng thời phải là người đồng chí, đồng đội đáng tin cậy, làm điểm tựa, làm tấm gương cho hơn 20 em noi theo. Mới cách đây hơn ba năm, tôi còn là một học viên ngơ ngác, luôn cần sự nhắc nhở của các anh chị mà hôm nay, khi quay lại nơi thân thuộc này, tôi đã mạnh mẽ và cứng cỏi hơn trong chiếc áo xanh Điều phối viên – niềm tự hào và mong ước lớn lao của tôi sau mùa học kỳ quân đội trước.

Không khí tại đơn vị vẫn ráo riết và khẩn trương như ngày nào. Nhưng giờ đây, tôi và người bạn đồng hành của mình trong tiểu đội lại bận rộn hơn rất nhiều khi phải nhắc nhở, kiểm tra tác phong, đôn đốc từng em trong tiểu đội để tập hợp đúng giờ. Dưới cái nắng thao trường những ngày tháng Bảy, các em được rèn luyện tinh thần thép qua những nội dung huấn luyện nghiêm ngặt. Từ việc học đội hình đội ngũ thẳng tắp, đến kỹ thuật tháo lắp súng điêu luyện. Những bài học về sơ cấp cứu và các tư thế vận động trên chiến trường đã giúp các em hiểu rằng: để trở thành một “anh hùng”, trước hết phải biết kỷ luật và bảo vệ đồng đội. Nhìn các em hăng say luyện tập, lòng tôi bồi hồi nhớ về khoảng thời gian trước, tôi thấy hình bóng của mình trong các em, cũng là bộ trang phục quen thuộc ấy, lưng áo đã đẫm mồ hôi nhưng gương mặt lại rạng ngời và đôi mắt thì ánh lên niềm tự hào khó tả hết được bằng lời.

Chương trình năm nay có nhiều điểm mới hấp dẫn và chính quy hơn so với lúc tôi tham gia là học viên. Những buổi hành quân đêm dưới ánh sao và phần diễn tập trận giả đầy kịch tính mô phỏng 70% các bài diễn tập tác chiến làm tôi vô cùng bất ngờ và hứng thú. Giữa không gian tĩnh mịch của đơn vị, tiếng bước chân rầm rập và tiếng khẩu lệnh hô vang tạo nên một bầu không khí hào hùng. Ở các nội dung lần này, tôi vừa chuẩn bị các trạm hành quân, vừa phải điều động và phân công nhiệm vụ cho học viên trong tiểu đội sao cho các em đảm bảo an toàn và mang chiến thắng vinh quang trở về. Điều này đòi hỏi người điều phối cần linh hoạt trong từng vai trò và vô cùng trách nhiệm để đảm bảo “nhiệm vụ nào cùng hoàn thành, khó khăn nào cũng vượt qua”.

Cùng ăn, cùng ở, cùng học với các em, tôi trân quý từng ánh mắt, nụ cười và sự cố gắng của từng em trong tiểu đội. Có đôi khi, tôi phải làm một “bác sĩ tâm lý” để thấu hiểu và giải toả áp lực cho các em. Những ngày đầu nhập ngũ, các em nhớ nhà, nhớ ba, nhớ mẹ, tôi vừa động viên, an ủi các em vừa đưa ra những mục tiêu phấn đấu như: đạt danh hiệu “Tiểu đội số 1”, “Chiến sĩ xuất sắc”, “Hạng nhất hội thao chiến sĩ”,… ở buổi huấn luyện tiếp theo để các em cùng nhau cố gắng và quên đi nỗi nhớ nhà. Dần dần, tôi thấy mình cũng đa năng hơn, biết nhường nhịn, kiên nhẫn và gắn kết các em hơn. Kỉ niệm sâu sắc nhất trong hành trình làm điều phối viên của tôi chính là ngày hành quân dã ngoại tại cánh rừng phía Bắc của đơn vị. Tôi vừa phân công đội hình các em học tập các kỹ năng vừa phải di chuyển liên tục để quan sát, hướng dẫn các em thực hành, đặc biệt là cùng các em tự nấu mâm cơm chiến sĩ. Thử thách bắt đầu khi một cơn mưa hè ập đến bất ngờ. Tôi vô cùng hoảng hốt, nhưng khi thấy các em học viên của mình cũng lo sợ và hoảng loạn tôi dần trấn an mình, lắng nghe mệnh lệnh từ chỉ huy và cùng đồng đội sơ tán các em vào lều, thu dọn nhanh chóng vật chất, tư trang để trú mưa an toàn, đảm bảo các hoạt động vẫn diễn ra đúng theo kế hoạch. Dưới làn mưa lạnh, dù người đã ướt đẫm nhưng tôi không thấy mệt, chỉ thấy trách nhiệm đang đè nặng trên vai mình. Khi thấy các “chiến sĩ nhỏ” của mình vẫn kiên cường, đoàn kết giữ lều, bạn lớn che chắn và động viên bạn nhỏ hơn, trong lòng tôi cảm thấy vô cùng tự hào, ấm áp và hạnh phúc vì sự dìu dắt, hướng dẫn, dạy bảo của mình về tình đồng đội trong những ngày qua cũng đã thành công đôi phần. Có lẽ đến bây giờ, tôi mới hiểu hết được nỗi niềm của các anh chị điều phối viên đồng hành cùng tôi ở những mùa Học kỳ quân đội trước.

Tự hào truyền thống anh hùng

Hành trình Học kỳ quân đội – Thiếu niên anh hùng đối với tôi là một hành trình đầy tự hào. Vì tôi đã trưởng thành hơn rất nhiều, có trách nhiệm hơn với từng hành động, lời nói của mình, để xứng đáng là người thanh niên mẫu mực cho các em chiến sĩ noi theo. Trong đêm trò chuyện cùng chiến sĩ Lữ đoàn Pháo binh 434, được ngồi quây quần trò chuyện, thăm hỏi các chiến sĩ Pháo binh lão luyện, có thâm niên tại đơn vị, tôi và các em học viên càng thấu hiểu hơn về đời sống binh nghiệp vất vả, về sự hy sinh thầm lặng của những người lính pháo binh thực thụ.

Tinh thần “Thiếu niên anh hùng” của người lính pháo binh “chân đồng, vai sắt” được tiếp nối qua chặng hành quân dài đường bộ, leo lên những bậc thang đá cao vút Chinh phục tượng Chúa Kitô Vua trên đỉnh núi Tao Phùng, Vũng Tàu. Đây là bài kiểm tra về sự dẻo dai, sức bền và lòng kiên nhẫn của học viên nhưng cũng là bài kiểm tra cho sự tỉ mỉ, cẩn trọng, khả năng quan sát và xử lý tình huống nhạy bén của một điều phối viên. Vừa hành quân tôi vừa phải quan sát tình hình các em và cổ vũ “Cố lên các đồng chí, sắp đến nơi rồi, đừng bỏ cuộc”. Do sức bền của mỗi em là khác nhau, vì thế mà một em đã phải dừng lại giữa đường. Với tinh thần “không để học viên nào bị bỏ lại phía sau”, tôi và người đồng đội của mình cùng dìu em bước tiếp “một, hai, một, hai” “hít thở đều và hướng về đích đến nào!”. Nhìn các em cố gắng, cùng động viên nhau mà lòng tôi không khỏi bồi hồi xúc động.

Chặng hành quân Chinh phục tượng chúa kết thúc thì Cuộc đua Hồ Mây Park bắt đầu. Nhiệm vụ khó khăn tại Cuộc đua là làm thế nào để bảo toàn quân số, các em an toàn tuyệt đối hoàn thành nhiệm vụ. Cuộc đua với những trạm trò chơi thú vị, hấp dẫn, giúp các em thể hiện được truyền thống đoàn kết, tương thân tương ái trong từng nhiệm vụ vượt trạm, khẩu hiệu “đoàn kết – bản lĩnh – sáng tạo” được cả tiểu đội hô vang khi giành chiến thắng Cuộc đua là khoảnh khắc khiến tôi vô cùng hãnh diện về những chiến sĩ anh hùng mà mình đã dìu dắt.  

Kết thúc hành trình tiếp nối những anh hùng là lòng biết ơn sâu sắc và dòng lệ cay cay nơi khoé mắt khi chúng tôi ghé thăm địa đạo Long Phước. Tại đây, chúng tôi được kính dâng lên các vị tiền nhân một nén hương thành kính và lắng nghe về những câu chuyện anh hùng. Đây là một nốt lặng đầy ý nghĩa khi chúng tôi được đi dưới lòng đất lịch sử, tôi giới thiệu cho các em học về lòng yêu nước không phải qua sách vở, mà qua những dấu tích xương máu của cha ông khi đi qua từng tầng hầm của địa đạo. Dưới nền đất ẩm và tối tăm le lói vài ánh đèn dầu trong căn hầm trú ẩn như đã thắp lên trong chúng tôi một niềm tin mãnh liệt vào ý chí quật cường, bất khuất của con người Việt Nam giữa đêm đen mịt mù khói lửa chiến tranh ngày ấy.

Qua 8 ngày thực hiện nhiệm vụ ở vai trò Điều phối viên, tôi có cái nhìn bao quát hơn trong từng vấn đề, học được cách kiềm chế cảm xúc, cách quan sát và lo lắng cho người khác. Cảm giác nhìn thấy các em trưởng thành sau mỗi chặng đường là một hạnh phúc khó tả mà khi ở vị trí học viên tôi không bao giờ có được.  

Dù mùa hè có khép lại, nhưng ngọn lửa nhiệt huyết trong tôi vẫn cháy mãi. Tôi vẫn sẽ tiếp tục gắn bó, đồng hành cùng Học kỳ quân đội trong những mùa tiếp theo, để cùng Trung tâm thanh thiếu niên miền nam SYC viết tiếp những câu chuyện đẹp về một thế hệ thiếu niên Việt Nam “vừa hồng vừa chuyên”, tự tin và đầy bản lĩnh.

Bình luận Facebook