THANH XUÂN CHÚNG TÔI CÓ “TINH THẦN ĐỒNG ĐỘI”

425

Câu nói “Thanh xuân như một tách trà”, dường như thể hiện sự nuối tiếc về một thời tuổi trẻ đã qua của một người nào đó, bởi thanh xuân thường trôi qua rất nhanh trong cuộc đời của mỗi người, khi ta có nhiều dự định chưa kịp làm, nhiều điều thú vị chưa được trải nghiệm. Thanh xuân là tuổi trẻ của chúng ta, nó đến nhanh và đi cũng rất chóng vánh, nếu chưa kịp góp nhặt những vốn sống, gìn giữ những kỉ niệm đẹp và chia sẽ những tháng năm rực rỡ với những người bạn thú vị thì chớp mắt đã trôi qua mất rồi. Mùa hè 2025 tôi có cơ duyên tham gia khóa học kỳ quân đội với chủ đề tinh thần đồng đội, không chỉ xuất phát từ sự tò mò về một hoạt động huấn luyện trong môi trường quân đội mà tôi cũng muốn có trải nghiệm mới mẽ, tô điểm cho thanh xuân của mình khi kết thúc quảng đời học sinh chuẩn bị bước vào môi trường đại học sắp tới,

Cuộc sống quân ngũ đâu chỉ có kỷ luật quân đội
Ngày đầu nhập ngũ mới bở ngỡ làm sao! Chúng tôi rời xa vòng tay ba, mẹ để đến với một môi trường kỉ luật, rèn luyện bản thân cao độ. Những người bạn chưa gặp nhau bao giờ cùng về chung một tiểu đội, được gặp gỡ các anh chị điều phối viên và các anh bộ đội là tiểu đội trưởng, họ đã giúp chúng tôi kết nối và hướng dẫn chúng tôi thích nghi trong môi trường quân đội từ những việc nhỏ nhất: giờ giấc sinh hoạt, ăn, ngủ và tham gia huấn luyện tại đơn vị. Chúng tôi phải gấp xếp nội vụ hàng ngày, thực hiện nghi thức điều lệnh, đội hình, đội ngũ như một người lính thật sự. Không khí học tập vô cùng nghiêm túc và chính quy ấy làm chúng tôi cảm thấy có phần áp lực, nhưng sau những giờ học tập căng thẳng chúng tôi nói chuyện, hát tập thể và làm quen với nhau vì trong học kỳ quân đội không được dùng điện thoại, không được liên lạc với gia đình trong suốt khóa học. Những ngày khó khăn nhất khi phải dậy sớm thể dục buổi sáng huấn luyện quân sự, thực tập các tư thế vận động trên chiến trường và đặc biệt là chinh phục vật cản K tổng hợp, huấn luyện dã ngoại sinh tồn, chúng tôi dường như không thể vượt qua nếu không có những người bạn, người đồng đội, đồng chí vừa mới quen, mội ngưởi đều cố gắng hết mình vượt qua từng thử thách để tập thể hoàn thành nhiệm vụ, những giọt mồ hôi ướt đẫm lưng áo, những lời động viên “Đồng chí ơi! Cố lên”, “Đồng chí làm được mà, đừng bỏ cuộc” càng tiếp thêm sức mạnh và ý chí cho tôi vượt qua hết khó khăn này đến khó khăn khác. Tình đồng đội trong môi trường quân ngũ thật khó quên, khi trên thao trường tập luyện thấm đẩm mồ hôi, tối về người ở giường trên, giường mằm giường dưới tâm sự đủ thứ chuyện mà ngày thường chỉ ở nhà chỉ tương tác với điện thoại.

Hạnh phúc không phải là đích đến mà là một hành trình

Đêm ngày thứ 3 tại đơn vị, chúng tôi được phát lệnh hành quân, dù chỉ là một hoạt động nhỏ trong doanh trại, nhưng thật vui vì được đánh trận giả tiêu diệt đồn bót của địch, quá trình thực hiện hành quân, tôi cảm giác tự tin hơn khi được tham gia cùng với những người bạn, các anh tiểu đội trường, bóng đêm, mùi khói, tiếng côn trùng hoà cùng những tiếng nhắc nhở của đồng đội “đồng chí ơi, nằm xuống, địch đang soi đèn tuần tra” càng làm cho buổi diễn tập thêm phần hấp dẫn. Trong cuộc hành quân đêm, khi đã chiến thắng sự hồi hộp, sợ hãi, tôi càng  gắn bó và yêu thương đồng đội mình nhiều hơn. Ngày 7 của chương trình, chúng tôi có một hành trình hành quân huấn luyện vô cùng cam go, vượt qua giới hạn về thể lực. Buổi sáng chúng tôi hành quân đi bộ 10km chinh phục Hải Đăng Vũng Tàu trên đỉnh núi nhỏ, chinh phục cung đường quanh co xinh đẹp rợp bóng cây che mát để lên đỉnh núi ngắm cảnh biển Vũng Tàu, buổi chiều, khi thủy triều rút ra xa, tôi có cơ hội chinh phục đảo Hòn Bà, là một đảo nhỏ gần bờ có con đường bãi đá ngầm hiện ra khi thủy triều xuống và biến mất khi thủy triều lên. Tôi đã đi Vũng tàu rất nhiều lần, chưa bao giờ tôi có cơ hội đi ra đảo hòn bà, đó có lẽ là kỷ niệm đáng nhớ của tôi. Ngày cuối của chương trình, 5h sáng chúng tôi đã hành trang balo đầy đủ để hành quân sớm vượt biển Vũng tàu bằng phà biển để về thành phố hồ chí minh và kết thúc khóa huấn luyện, cảm giác mang balo bước lên phà và vượt biển qua Cần giờ để về thành phố làm tôi lâng lâng cảm giác hạnh phúc khi mình sẽ kết thúc khóa học vào buổi chiều để về với gia đình. Khi kết thúc buổi lễ trưởng thành, nhận giấy chứng nhận hoàn thành học kỳ quân đội và phải chia tay những người đồng đội thân thương qua 8 ngày cùng ăn cùng ở, cùng huấn luyện với nhau. Những ngày trước tôi còn rất mong chờ ngày kết thúc học kỳ quân đội để về nhà, sao giờ tôi không cảm thấy hạnh phúc vì mình đã kết thúc học kỳ quân đội mà tôi nhớ lại những kỷ niệm vui vẻ đã qua, được ăn mì gói khi hành quân đêm, chia nhau chai nước khi hành quân lên Hải đăng hay nắm chặt tay đồng đội khi bước trên những mỏm đá nhọn đầy vỏ hàu sắt nhọn khi đi bộ trên biển ra đảo Hòn Bà.

Tám ngày tham gia khóa “Học kỳ quân đội – Tinh thần đồng đội” không quá dài, chỉ như một khoảnh khắc trong thanh xuân của tôi, nhưng đủ để tôi gặp gỡ, làm quen và thân thiết với những người bạn, đồng đội mới gặp nhau. Thanh xuân của tôi thêm kỷ niệm đẹp khi đã trải qua môi trường Học kỳ quân đội, tôi thấy mình trưởng thành, tự lập, biết yêu thương và chia sẻ với gia đình, bạn bè và nhận ra rằng hạnh phục, niềm vui chỉ có trên những hành trình, chặng đường khó khăn đã đi qua, không phải ở đích đến.

Bình luận Facebook