XIN CHÀO. CẢM ƠN VÀ HẸN GẶP LẠI

676

 

“Thời gian trôi qua đi chúng ta có đuổi theo thế nào cũng không kịp. Chỉ kịp giữ lại cho nhau những điều tuyệt nhất của một khoảng thời gian được gọi là đáng nhớ. Chúng ta đã trải qua những ngày tháng với biết bao vui buồn, những cái nắng hanh hao, những cơn mưa rào bất chợt. Chẳng nhớ khoảng thời gian ấy đã khắc nghiệt bao nhiêu, chỉ nhớ trong mỗi đoạn chông gai ấy chúng ta luôn đứng bên nhau, trao cho nhau một lòng tin chắc chắn, chân thành”.

Những ngày hè rực lửa…

Tháng 6 qua đi như một giấc mộng tuyệt vời của những con người rất thực. Nắng hè cứ thờ ơ mà rỏ xuống mảnh sân để mà thiêu đốt đi khoảng thời gian tươi đẹp của những chiến sĩ nhí đang ngẩn ngơ – ngơ ngẩn với những môn học mới đầy sự trải nghiệm. Các chiến sĩ cứ lặng lẽ nhìn nhau, lặng lẽ cười, lặng lẽ trao nhau một ánh mắt mang đầy sự kỳ vọng như chất chứa từng câu, từng chữ “cố lên nhé” và lặng lẽ nhận ra buổi sinh hoạt tiểu đội cuối cùng cùng anh/chị Điều phối viên – Tiểu đội trưởng, ngày mai là ngày chia tay… Có một điều gì đó cứ nghẹn lại, lắm lúc chực trào.

Thời gian qua đi chúng ta có đuổi theo thế nào cũng không kịp. Chỉ kịp giữ lại cho nhau những điều tuyệt nhất của một khoảng thời gian được gọi là đáng nhớ.

Trong hình ảnh có thể có: 5 người, mọi người đang cười, mọi người đang đứng

Trong hình ảnh có thể có: 7 người, mọi người đang cười, mọi người đang đứng và ngoài trời

Chữ “duyên” cho chúng ta gặp nhau đã là một điều kì diệu, đi bên nhau, thân thiết nhau đến ngày hôm nay lại kì diệu vô cùng. Các chiến sĩ của anh/chị đã từng là những con người của những ngày đầu tiên với những tính cách chẳng thể dung hòa. Là những đứa trẻ chỉ thích làm theo những gì mình muốn. Đã từng ích kỉ, từng ganh đua, từng sống chỉ vì bản thân mình. Nhưng ngày hôm nay các chiến sĩ của anh/chị đã đứng bên nhau bằng tình cảm chân thành của những người bạn mang hai từ “đồng chí” thật sự. Chúng ta đã trải qua những ngày tháng  6 với biết bao vui buồn. Nắng. Gió. Thao trường. Bãi tập. Nội vụ. Chiếc giường sắt. Chông chênh. Nhớ khoảng thời gian ấy đã khắc nghiệt bao nhiêu, chỉ nhớ trong mỗi đoạn chông gai ấy tất cả chúng ta – anh/chị ĐPV, các chiến sĩ luôn đứng bên nhau, trao cho nhau một lòng tin chắc chắn. Tình bạn chân thành là điều tuyệt vời đầu tiên mà chúng ta có được trong khóa học này – khóa Học kì quân đội, phải không?

Trong hình ảnh có thể có: 5 người, mọi người đang cười, mọi người đang ngồi

Trong hình ảnh có thể có: 3 người, mọi người đang cười, mọi người đang đứng, trẻ em và ngoài trời

Trong hình ảnh có thể có: 5 người, mọi người đang cười, mọi người đang ngồi và ngoài trời

Ngày mai xa nhau không có nghĩa là không còn gặp lại?

Nhưng ngày mai xa nhau chính là xa mãi mãi chúng ta của ngày hôm nay, là xa mãi mãi khoảng thời gian ấy – chúng ta đã từng bên nhau, í ới gọi tên nhau, í ới cười, í ới hứa với nhau sẽ gặp lại sau cái ôm thật chặt. Sẽ thôi không còn những hôm dậy sớm để tập thể dục. Sẽ thôi không còn những hôm hối hả đội mưa lên hội trường tập văn nghệ. Sẽ thôi không còn những buổi luyện tập “đến thở cũng không ra hơi”, không còn những lần hô “mời cả nhà ăn cơm”. Sẽ chẳng còn những lần các anh/chị ĐPV phạt, nhắc nhở, rày la các chiến sĩ vì nhiều tội để các chiến sĩ của anh/chị sợ đến nỗi chẳng dám nhìn ai ngoài cái mặt đất cỏ xanh rì. Mọi nỗi sợ đều sẽ kết thúc nhưng trong chúng ta phải chăng sợ ngày khóa học kết thúc vô cùng.

Hãy thử nhớ giúp anh/chị đứa bạn nằm kế bên giường, chung phòng đã cất giữ không biết bao nhiêu những bí mật của mình cũng đã đến ngày phải xa nó. Sẽ không còn những đêm chỉ giúp nhau xếp nội vụ, nằm tâm sự để kể cho nó nghe một câu chuyện hay một bí mật mới của mình. Chẳng biết nó ôm theo hàng tá câu chuyện của mình rồi có còn giữ giúp được không. Chẳng biết nó có thân với ai khác không. Chẳng biết nó còn nhớ về mình và những câu chuyện của mình không. Chẳng biết xa mặt có cách lòng không nhưng các chiến sĩ của anh/chị đã từng có khoảng thời gian như thế. Giờ nằm bên nệm ấm, chăn êm sau mà trống vắng đến lại thường, tự dưng thấy thiếu đi cảm giác có ai đó nghe mình kể chuyện, nghe mình thút thít mỗi cao trào và tự dưng sao nhớ quá “cái mùi” chiếc giường sắt cũ kĩ có “mùi” của thằng bạn thân.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang đứng, trẻ em và ngoài trời

Trong hình ảnh có thể có: 6 người, mọi người đang ngồi

 

Có cậu bạn kia kìa khác tiểu đội ngày ngày trộm tiểu đội bên cạnh giờ sắp chẳng còn cơ hội để lén lút vậy nữa. Không đủ dũng khí mà nói ra thì đành ôm những cái gọi là thương nhớ – say nắng của tuổi chớm yêu cất vào ngăn kí ức của thanh xuân. Vẫn cứ xanh tươi vẫn cứ trong trẻo nhưng vẫn mãi là mộng mơ.

Trong hình ảnh có thể có: 3 người, mọi người đang đứng, thực vật, ngoài trời và thiên nhiên

Chúng ta vẫn còn nợ nhau hai tiếng Cảm ơn!

Xa nhau là xa tất cả ta của ngây ngô, của chân thành. Không biết ngày mai các chiến sĩ của anh/chị ra sao nhưng thật sự anh/chị muốn cảm ơn các chiến sĩ đã xuất hiện trong cuộc đời nhau. Cảm ơn tất cả vì đã cho nhau một khoảng thời gian tươi đẹp mà chắc chẳng ai trong chúng ta có thể quên đi. Cảm ơn vì đã đến, cảm ơn vì đã đem đến cho đời nhau một khoảng thời gian đáng nhớ. Cảm ơn những tình cảm chân thành ta đã dành cho nhau. Đến cuối cùng tất cả chúng ta sẽ buồn, sẽ luyến lưu nhưng sẽ không hối tiếc. Vì ta đã sống trọn cho nhau, sống hết mình vì nhau trong từng giây phút của những ngày Học kì quân đội ấy.

Ngày mai, đoạn thời gian ta có nhau sẽ vĩnh viễn khép lại, vĩnh viễn trở thành một phần của hồi ức, của quá khứ, có muốn cũng không còn quay trở lại được. Nên những ngày tháng 7 sắp tới, nếu còn gì chưa kịp nói thì hãy nói, còn gì giận nhau đừng giữ lại mà buồn bực, còn gì có thể tha thứ cho nhau thì hãy bỏ qua vì thời gian sắp đến ta thật sự đã không còn cơ hội nữa. Hết thật rồi, chấm dứt thật rồi những điều tuyệt nhất của chúng ta.

“Ngày bộn bề với những nhịp đời hối hả.

Yêu thương dần qua những bãi tập không tên…

Tháng sáu trôi, rồi có mấy ai ngồi lại.

Và gọi tên những nhung nhớ thuở xưa?

Cái mà đeo đuổi ta suốt những yêu dấu ngày dài.

Bâng khuâng giữa lối về miền xưa cũ ấy…

Chếnh choáng tự hỏi lòng, đã bao giờ ta gom góp những xúc xảm không tên?

Thầm nghĩ, ngõ vắng, một mình và tôi có bao giờ lạc bước?

Để lỗi nhịp lần nữa với yêu thương.

Yêu thương ngày nào vẫn được cất vào một nơi đầy nắng gió…

Củ Chi, Biên Hòa, Vũng Tàu những ngày ấy

Để mỗi lúc cô đơn, ta lui về và dạo chơi trong nỗi niềm cô quạnh

Hỏi lòng, đã đến lúc lãng quên và bước sang một trang mới? Hay chưa?

Câu trả lời vẫn còn đang dang dở…

Bởi vẫn còn nuối tiếc bao hoài niệm dấu yêu.

Chào tháng 7, chào những yêu thương đã được đong đầy.

P/s: Gửi những con người vĩnh viễn thuộc về thanh xuân tươi đẹp của tôi. Tôi chỉ muốn nói. Xin chào. Cảm ơn và hẹn gặp lại vào tháng 7 này… được chứ! Tháng của “những yêu thường đã được đong đầy”.

Anh Tiêu Minh Sơn

(Chỉ huy phó Chiến Binh Thép, Đất Thép Thành Đồng và Thiếu Niên Anh Hùng 2017)

 

Bình luận Facebook